Mục Tử Chính Danh

Lm. Jude Siciliano, OP / Chuyển ngữ: AE. HV. Đaminh Gò-Vấp

Theo truyền thống, ngày hôm nay được gọi là “Chúa Nhật Chúa Chiên Lành”. Dường như ở mỗi giáo xứ tôi đã đến giảng đều có một hình ảnh trên kính màu, tranh vẽ hay tượng Chúa Chiên Lành. Có một Hội dòng mang tên Chị Em Chúa Chiên Lành, được thành lập nhằm phục vụ, chăm sóc thiếu nữ và phụ nữ; và những bệnh viện và khu nhà ở cho người vô gia cư mang tên Chúa Chiên Lành. Hình ảnh Đức Kitô như Vị Mục Tử Nhân Lành nói với mỗi người chúng ta – từ học giả Kinh Thánh đến nông dân ít học trong một giáo xứ thôn quê ở Hondurad. Bức tượng sớm nhất về Đức Kitô (thế kỷ IV) được tìm thấy trong các hang toại đạo ở Rôma, mô tả Người là một chàng chăn chiên trẻ tuổi, vác trên vai một con chiên. Hơn nữa, một hình ảnh đã quá quen thuộc với mọi người thì dễ bị lãng quên, mất đi giá trị hay bị xem nhẹ.

Những hình ảnh về Chúa Chiên Lành thì thanh tịnh và thường được đặt trong khung cảnh đồng cỏ xanh tươi, còn cuộc sống của một người chăn chiên vào thời Đức Giêsu không có gì ngoài vẻ êm đềm và đẹp như tranh. Chăn chiên là một nghề nguy hiểm và mạo hiểm. Người chăn chiên sống trên những cánh đồng cùng với đàn chiên của mình. Không cần phải tưởng tượng nhiều để hình dung ra diện mạo của họ và nghĩ đến mùi của họ! Bởi họ đến rồi lại đi, dẫn dắt đàn chiên từ đồng cỏ này sang đồng cỏ khác, họ không thuộc về một cộng đồng nào. Vì thế, họ luôn bị nghi ngờ. Nếu một cái gì đó bị thất lạc, thì những người thợ chăn chiên lang thang là những người bị nghi ngờ đầu tiên. Vì tiếng xấu này, nên lời chứng của họ trước tòa không được chấp nhận. Đức Giêsu, Đấng tự gọi mình là “Mục Tử Nhân Lành”, có lẽ là một sự ô nhục đối với những người quyền thế trong xã hội, cách riêng là những vị lãnh đạo tôn giáo và những người dân có học. Thế thì ngày nay, Người gọi chính mình là gì? Phải chăng là một người nhập cư bất hợp pháp tốt bụng?

Trong Cựu Ước, thợ chăn chiên là hình ảnh ẩn dụ ám chỉ những người lãnh đạo dân Chúa. Họ thường không làm tròn trách nhiệm của mình và trở nên biến chất. Thiên Chúa trách cứ những người lãnh đạo bất tài và đầy tội lỗi, được chỉ định lên chăn dắt đoàn dân. Trước sự thất bại của các người lãnh đạo, Thiên Chúa quyết định nhận lấy vai trò chăn dắt. “Vì thế Đức Chúa nói: Chính Ta sẽ chăn dắt và chăm sóc chiên của Ta.” (Ed 34,11). Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu ví thợ chăn chiên xấu xa của Israel như “người được thuê mướn” đã bỏ rơi đàn chiên khi nguy hiểm gần kề, bỏ mặc chúng trong cơn nguy khốn.

Việc hướng dẫn luôn là một trách nhiệm nặng nề. Thử hỏi bất kỳ ai trong ban hành giáo; một giám mục địa phận; giáo lý viên hay bậc cha mẹ, những người đang nỗ lực lôi kéo những đứa con đã lớn khôn đi lễ – “Tất cả là vì con cháu!”

Chúng ta đã chẳng làm được gì để xứng đáng với những gì Đức Giêsu đã làm cho chúng ta – và Người tiếp tục làm cho chúng ta. Chủ thể của đoạn văn là Đức Giêsu Mục Tử. Người là nhân vật chủ đạo. Chúng ta là đối tượng lãnh nhận những gì Người trao ban. Thoạt đầu, đàn chiên không nhận thấy mình cần giúp đỡ. Nhưng Vị Mục Tử đã nhận ra và Người ra đi để đưa chúng ta về. Chúng ta nghe tiếng vị chủ chăn khi: một đoạn Kinh Thánh nói với ta; vợ hoặc chồng, hay bạn thân, khiến chúng ta nhận ra rằng chúng ta dường như bị mất phương hướng hay nhầm lẫn; một người bạn trêu chọc ta và sau đó, khi ngẫm nghĩ về những gì đã được nói, ta ngừng lại để suy nghĩ thấu đáo hơn; một chuyên viên tư vấn giúp ta đương đầu với vấn đề chúng ta đã phớt lờ; một vần thơ hay một cuốn phim chạm tới đáy lòng ta,… Vào những lần như thế và nhiều những lần khác nữa, ta nhận ra rằng Vị Chủ Chăn đã ra đi tìm kiếm chúng ta, đang gọi tên ta và cho ta thấy con đường về nhà, từng bước một. Ngay cả trước khi ta nhận ra mình cần được cứu chữa, Vị Chủ Chăn đã biết tới, và Người đang trên đường đến với chúng ta.

Đức Giêsu thách thức những ai có trách nhiệm mục vụ, hay bất cứ ai – thừa tác viên có chức thánh hay thừa tác viên giáo dân. Chúng ta phải trở nên một người chủ chăn đầy trách nhiệm, hướng dẫn đàn chiên Đức Kitô; chịu trách nhiệm làm người đại diện cho đàn chiên Chúa. Đức Giêsu mong muốn rằng, nhờ chúng ta, chiên của Người sẽ nghe thấy tiếng Người. Ở bang Texas, một trong nhưng hình ảnh mang tính biểu tượng là “chàng cao bồi” chăn giữ đàn bò khắp các thảo nguyên. Họ đi theo sau đàn súc vật. Nhưng những người chăn chiên thì khác, họ đi trước đàn chiên, nói chuyện với chúng đang khi chúng bước đi. Người chăn chiên đi đầu. Bất cứ nơi đâu Vị Mục Tử đi, đàn chiên theo sau, lắng nghe âm thanh quen thuộc nơi tiếng của vị chủ chăn.

Đó dường như chính là khía cạnh của việc chăn chiên mà Đức Giêsu muốn nói tới khi Người gọi chính mình là Vị Mục Tử Nhân Lành. Người nói Người biết chúng ta và chúng ta biết Người. Mối tương quan giữa vị chủ chăn và đàn chiên đưa đến cho chúng ta ý tưởng nào đó về mối tương quan của chúng ta với Đức Giêsu. Người mô tả mối tương quan đó cũng mãnh liệt và khăng khít như mối tương giao mà Người có với Cha của Người. Không gì có thể phá vỡ mối tương quan đó. Khi đàn chiên đi lạc, Vị Mục Tử của chúng ta ra đi tìm kiếm chúng ta. Người không bỏ rơi chúng ta, cho dù điều đó đòi hỏi cả mạng sống của Người. “Tôi sẽ hy sinh tính mạng vì đàn chiên.”

Sứ vụ truyền giáo mà Đức Giêsu trao cho chúng ta là chúng ta phải trung thành với ơn gọi của mình như những kẻ đại diện của Người. Làm sao chúng ta có thể nói lời của Người cho đoàn chiên nếu chính chúng ta không chú tâm lắng nghe và đón nhận? Chúng ta nỗ lực nghe tiếng gọi của Vị Mục Tử để có thể loan truyền lời ấy đến cho Giáo Hội và thế giới của chúng ta đang cần. Vì thế, chúng ta đặt bản thân mình trong trạng thái lắng nghe khi chúng ta: đọc Kinh Thánh và để cho Lời uốn nắn con người mình; tạo cho mình một không gian tĩnh lặng; đọc thứ gì đó có thể làm phong phú tinh thần; có cuộc trò chuyện đầy ý nghĩa với người khôn ngoan; lắng nghe tiếng người nghèo; thinh lặng trước những kỳ quan của thiên nhiên…

Điều đó cũng bao gồm cả việc học hành và suy ngẫm, một phương thế khác mà Vị Mục Tử Nhân Lành nói với chúng ta. Sau khi chúng ta, những người nghe, thực hiện điều này, chúng ta trở thành những người diễn thuyết. Chúng ta “phá tan thinh lặng” để nói lên lời – như một nhà giảng thuyết, giáo lý viên, phụng vụ viên, nhạc sĩ, giáo viên, bậc cha mẹ…

Nhưng, ai có thời gian cho tất tất cả việc lắng nghe suy ngẫm này? Trong thế giới ồn ào và điên cuồng của chúng ta ngày nay, không một ai thực sự làm như thế. Đó là lý do vì sao chúng ta phải phá vỡ lề thói đó, dành chút thời gian để nghe tiếng gọi của Vị Mục Tử trong tâm hồn mình, vì Người muốn nói với chúng ta bằng nhiều cách khác nhau. Nhưng không chỉ với chúng ta, mà còn qua chúng ta Vị Mục Tử đến với đoàn chiên được giao phó cho chúng ta chăm sóc.

Chuyển ngữ: AE. HV. Đaminh Gò-Vấp

Today is traditionally called, “Good Shepherd Sunday.” It seems that in every parish where I’ve preached there is an image in stained-glass, painting or statuary of the Good Shepherd. There is a congregation of Good Shepherd Sisters, founded to care for troubled girls and women; and hospitals and homeless shelters named after the Good Shepherd. The image of Christ as the Good Shepherd speaks to everyone – from biblical scholar to an unlettered peasant in a rural Honduran parish. The earliest statue of Christ (4th century) found in the Roman catacombs, depicts him as a youthful shepherd with a lamb across his shoulders. Still, what is so familiar can be ignored, reduced to clichés or taken for granted.

While the images of the Good Shepherd are tranquil and frequently set in a pastoral setting, the life of a shepherd in Jesus’ time was anything but calm and picturesque. Shepherding was a risky business and dangerous. Shepherds lived in the fields with their sheep. It doesn’t take much imagination to picture their appearance and imagine their smell! Because they came and went, leading their sheep from one pasture to another, they lacked roots in the community. So, they were always under suspicion. If something went missing the first suspects were the vagabond shepherds. Because of their reputation their testimony was not accepted in a court of law. Jesus, calling himself the “Good Shepherd,” would have been an affront to the establishment, especially the religious leaders and educated citizens. What would he call himself today? The good illegal immigrant?

In the Old Testament, shepherd was a metaphor for the leaders of God’s people. Most often they failed in their responsibilities and were corrupt. God excoriates the incompetent and sinful leaders who were appointed to shepherd the people. With the failures of the leaders of the people, God decided to take on the shepherding role. “For thus says the Lord: I myself will look after and tend my sheep. (Ezekiel 34:11). In today’s gospel Jesus likens Israel’s corrupt shepherds to the “hired man” who deserts the sheep when danger approaches, leaving them in peril.

Shepherding hasn’t stopped being a messy task. Ask any staff person in a parish; a bishop in a diocese; any catechist or parent, trying to get their adult kids to go to church – “At least for the sake of my grandchildren!”

We have done nothing to merit what Jesus has done for us – and continues to do for us. Our passage’s subject is Jesus the Shepherd. He is the chief actor. We are the objects, we receive what he offers us. At first, the sheep don’t realize they need help. But the Shepherd does and he sets out to bring us home. We hear the shepherd’s voice when: a Scripture passage speaks to us; a spouse, or close friend, makes us aware that we seem displaced or confused; a friend teases us and later, reflecting on what was said, causes us to stop to think things over; a counselor helps us deal with an issue we have been ignoring; a poem or movie touches something deep in us, etc. At these times and so many more, we realize the Shepherd has come out looking for us, is calling us by name and will show us the path home, one step at a time. Even before we realize we are in need of rescue, the Shepherd has already noticed and is on the way towards us.

Jesus challenges those of us who have pastoral responsibilities, of any kind – both as ordained or lay ministers. We are to be the responsible shepherds, guiding Christ’s sheep; charged to be his representatives to his flock. Jesus intends that, through us, his sheep will hear his voice. Here in Texas one of our iconic images is the cowboy herding cattle across the plains. They do that from the rear of the herd. But shepherds did it differently. They would go ahead of the sheep, talking to them as they went. Shepherds went first. Wherever the Shepherd went the sheep would follow, listening to the familiar sounds of the shepherd’s voice.

That seems to be the aspect of shepherding Jesus claims when he calls himself the Good Shepherd. He says he knows us and we know him. The relationship between shepherd and sheep gives us some idea of our relationship with Jesus. He describes that relationship to be as strong and intimate as the one he has with his Father. Nothing can break that bond. When the sheep go astray our Shepherd comes out looking for us. He does not give up on us, even though it will require his life. “I will lay down my life for the sheep.”

The missionary task Jesus gives us is that we are to be faithful to our calling as his representatives. How can we speak his word to the flock unless we ourselves listen attentively for it and welcome it? We strive to hear the Shepherd’s voice so we can proclaim it to our needy church and world. So, we put ourselves in listening mode when we: sit with the Scriptures and allow ourselves to be formed by the Word; carve out some quiet space for ourselves; read something that enriches our spirits; have a conversation of significance with a wise person; listen to the voices of the poor; position ourselves in quiet before the wonders of nature, etc.

Which does not exclude the need for study and reflection; another way the Good Shepherd speaks to us. After we listeners have done this, we become speakers. We “break the silence” to speak a word – as preacher, catechist, liturgist, musician, teacher, parent etc.

But who has time for all this reflective listening? In our noisy and distracting world no one really does. That’s why we have to break the pattern, put aside some time to hear the interior voice of the Shepherd who wants to speak to us in diverse ways. But not only to us, for through us the Shepherd reaches out to the flock charged to our care.

by Jude Siciliano, OP

WordPress Appliance - Powered by TurnKey Linux