NGƯỜI MẮC NỢ KHÔNG BIẾT THƯƠNG XÓT (MT 18,21-35)

Chủ đề được trình bày trong bài đọc Tin Mừng hôm nay là sự tha thứ. Tuy nhiên, cả câu hỏi của Phêrô và bối cảnh của dụ ngôn mà Chúa Giêsu kể lại cho thấy bối cảnh của sự tha thứ này là trong cộng đoàn. Phêrô hỏi về một người anh em (adelphos), một thành viên của cộng đoàn đức tin; những người mắc nợ trong dụ ngôn dường như thuộc cùng một gia đình. Những chi tiết này cho thấy sự tha thứ trong cộng đoàn là trọng tâm muốn trình bày ở đây.

Các giáo sĩ Do Thái dạy rằng nghĩa vụ tha thứ đã được hoàn tất nếu một người tha thứ cho một người phạm tội ba lần. Ông Phêrô chắc hẳn nghĩ rằng mình rất hào phóng nếu ông tha thứ bảy lần, một con số mang âm hưởng của sự trọn vẹn. Tuy nhiên, Chúa Giêsu cho biết rằng ngay cả điều này cũng không đủ cho các thành viên trong cộng đoàn của Người. Với sự ám chỉ đến sự trả thù quá mức của Lamếch của thời nguyên thủy (x. St 4,24), Chúa Giêsu khẳng định rằng một thành viên vi phạm trong cộng đồng phải được tha thứ bảy mươi bảy lần. Mặc dù tiếng Hy Lạp cũng được dịch là “bảy mươi lần bảy”, nhưng con số được đưa ra đều là giống nhau. Không có giới hạn về số lần chúng ta phải sẵn sàng tha thứ cho những người đã xúc phạm chúng ta.

 

Chúa Giêsu dùng một dụ ngôn để minh họa mức độ mà các môn đệ của Người phải sẵn sàng tha thứ cho nhau và hậu quả sẽ xảy đến với họ nếu họ không thực hiện như vậy. Dụ ngôn mô tả cách thức mà sự tha thứ hoạt động trong Nước Trời. Chi tiết của câu chuyện phản ánh phong tục Cận Đông cổ đại. Các vị vua phương Đông thường thực thi quyền sống và quyền chết đối với thần dân của mình, như được thấy ở đây. Bản văn tiếng Hy Lạp cho chúng ta biết rằng con nợ thứ nhất nợ mười ngàn yến vàng, trong khi con nợ thứ hai nợ một trăm quan tiền. Vì một yến vàng tương đương với sáu nghìn quan tiền, nên món nợ của người đàn ông thứ hai chỉ bằng một phần sáu trăm nghìn khoản nợ của người đàn ông thứ nhất. Sự tương phản gay gắt này thể hiện sự khác biệt giữa lòng nhân từ của nhà vua và sự cứng lòng của con nợ thứ nhất.

 

Hình phạt cho việc không trả nợ được thực hiện tương ứng với khoản nợ phải trả. Vì người đàn ông đầu tiên nợ một số tiền quá lớn, hình phạt của anh phải thật nghiêm khắc. Anh ta bị đe dọa sẽ bị đem bán cùng với vợ, các con và tất cả tài sản của mình. Nói cách khác, anh ta sẽ mất tư cách thành viên trong gia đình và địa vị tự do trong cộng đồng xã hội. Vì người đàn ông thứ hai chỉ nợ khoảng ba tháng lương nên có khả năng khoản nợ của anh ta sẽ được trả, nếu không phải anh ta, thì do gia đình anh ta. Cả hai người đàn ông đều sấp mình dưới chân người mà họ nợ tiền, cùng với những lời lẽ giống hệt nhau. Họ cầu xin lòng kiên nhẫn. Nhưng không yêu cầu món nợ được tha. Cả hai đều hứa sẽ trả lại, mặc dù dường như cả hai đều không có đủ khả năng để làm như vậy. Khung cảnh ở đây đã được thiết lập cho sứ điệp mà Chúa Giêsu muốn truyền dạy. Câu chuyện đã trả lời câu hỏi của ông Phêrô: Tôi phải tha thứ bao nhiêu lần?

Chỉ với một câu nói đơn giản, Chúa Giêsu đã rút ra mối liên hệ giữa lòng quảng đại của đức vua và Thiên Chúa. Những món nợ đối với Ngài không bao giờ chúng ta có thể hoàn trả được. Động lòng trắc ẩn (splanchnizomai) vua tha thứ toàn bộ số tiền. Chúng ta, những người tương ứng với những người mắc nợ trong dụ ngôn, cần phải có lòng trắc ẩn này, và đặt nó như một khuôn mẫu cho các mối tương giao của chúng ta đối với nhau. Nếu Thiên Chúa đã sẵn lòng tha thứ món nợ kếch xù mà chúng ta thiếu Chúa, thì chắc chắn chúng ta cũng phải tha những món nợ nhỏ hơn nhiều lần người anh chị em đã thiếu đối với chúng ta. Lời tuyên bố cuối cùng của Chúa Giêsu rất nghiêm túc: nếu chúng ta không sẵn lòng thể hiện lòng thương xót, thì lòng thương xót đã dành cho chúng ta sẽ được rút lại, và một án phạt nặng nề sẽ được đem ra thực hiện.

WordPress Appliance - Powered by TurnKey Linux