NHỮNG VIỆC LÀM NÀO SẼ CÓ GIÁ TRỊ TRƯỚC MẶT CHÚA?

Mỗi người cần suy xét về cách cư xử của mình.

Những việc làm nào sẽ có giá trị trước mặt Chúa? Mỗi người cần suy xét về cách cư xử của mình. Nếu là điều tốt thì nên hãnh diện, nhưng đừng đem so sánh với điều người khác làm. Chúa bảo chúng ta đừng nên đem so sánh nhưng hãy chấp nhận hiện trạng mình đang có. Điều quan trọng không phải thiên hạ sẽ nghĩ gì về mình, hoặc chúng ta đã làm được gì trong vườn nho của Chúa. Nhưng điều quan trọng là Thiên Chúa đang nghĩ gì về chúng ta.

Khi ban thưởng các ân huệ, Chúa có công bằng không? Nhiều người khi nghe dụ ngôn này, đều muốn đưa ra thắc mắc : Chúa có công bằng không khi  ban thưởng cho người làm ít cũng bằng với người làm nhiều? Chúng ta nên hiểu rằng: Ở đây chỉ là dụ ngôn, không phải là câu chuyện thật. Nhưng chỉ là hình ảnh dùng để giải nghĩa giáo lý của Chúa / nên Chúa không có ý dạy về những kiến thức trần gian, nhưng Chúa chỉ muốn nói về chân lý  Nước Trời.

Bài học thứ nhất của dụ ngôn: Khi phân tích về người thợ làm vườn nho ở giờ thứ mười một: Chúa yêu thương hết mọi người và mong muốn mọi người được ơn cứu độ. Vườn nho là Nước Chúa, Ông chủ vườn nho là Thiên Chúa, người được thuê là người được mời gọi. Ông chủ ngày ra mướn người nhiều lần / Ngài là hình ảnh một ông chủ đầy lòng yêu thương.

Ai đi tìm ai? Không phải ta đi tìm Chúa nhưng chính Chúa đi tìm ta, không phải đi tìm một lần mà đi tìm suốt ngày, từ giờ này sang giờ nọ.

Những ai là người kém may mắn? Những người được thuê vào buổi sáng tượng trưng cho những người có số may mắn, có khả năng hơn người khác. Còn những người được thuê vào cuối ngày tượng trưng  cho những người kém may mắn, kém khả năng, luôn bị thiệt thòi trong xã hội.

Thiên Chúa muốn tỏ bày điều gì? Việc Chúa thuê hết mọi người từ sáng sớm đến chiều tà, từ người sang kẻ hèn, từ người giỏi đến người kém, từ người khỏe mạnh đến kẻ yếu kém, tất cả chỉ để nói lên lòng Chúa yêu thương mọi người. Chúa muốn mời hết mọi người, mong muốn cho mọi người được ơn cứu độ, cùng được hưởng hạnh phúc với Chúa.

Bài học thứ hai của dụ ngôn: Nếu Chúa không kêu gọi thì không ai có thể vào được vườn nho của Chúa, được vào Nước Chúa. Nếu Chúa không ban, thì không ai có thể tự mình chiếm được Nước Trời. Việc Chúa ban thưởng cho những người được thuê mướn cuối cùng trước những người được thuê mướn đầu tiên, làm nổi bật chân lý này là : Nước Trời là ân huệ Chúa ban, phát xuất từ tình thương chứ không do công đức của riêng ai. Vì thế nên đừng ai có quyền đòi hỏi hơn nữa, ân huệ này Chúa ban vượt quá lòng mong ước của mỗi người / khi hiểu được điều này, chúng ta phải hết lòng tạ ơn Chúa.

Bài học thứ ba là gì? Chúa yêu thương và luôn mong chúng ta cũng yêu Chúa. Những người thợ làm sáng sớm không có gì để kêu trách về tiền lương vì họ đã được thỏa thuận từ trước, họ chỉ kêu trách vì thấy người làm ít cũng được như mình. Họ kêu trách lòng nhân từ của Chúa mà thôi .

Chúa muốn dạy chúng ta điều gì ? Chúa đã giải thích rõ điểm vô lý đó : Tại sao kêu trách vì tôi tốt bụng. Phần mình đã được lãnh rồi, tại sao không vui mừng vì những anh em thua sút kém may mắn đó ,lại cũng được lãnh ân huệ vào phút chót. Qua điều này, Chúa muốn dạy chúng ta : Hãy biết yêu thương những người có số phận kém cỏi, nghèo hèn.

Muốn cho cuộc đời tươi đẹp, lý tưởng , chúng ta cần làm gì ? Muốn cho xã hội luôn tốt đẹp, chúng ta phải biết giúp đỡ những người bé nhỏ, xã hội chỉ thật sự văn minh khi mọi người luôn biết quan tâm đến nhau, biết dìu dắt nâng đỡ những người kém may mắn.

Làm sao có thể xóa bớt những ngăn cách do bất công mang lại ? Nếu ai cũng chỉ nghĩ đến bản thân mình, chúng ta chỉ thấy đời toàn những bất công. Nếu ai cũng biết nghĩ đến người khác, chúng ta sẽ thấy cuộc đời rất tươi đẹp, vì nó chan chứa tình người.

Điều khác biệt giữa Thiên Chúa và con người : Qua dụ ngôn này, ta thấy tư tưởng của Chúa khác hẳn với tư tưởng của con người. Cách cư xử của Nước Trời khác hẳn cách cư xử của trần gian. Lý luận của Chúa khác hẳn lý luận của người đời, đó là không tìm lợi lộc cho bản thân nhưng chỉ lo tìm hạnh phúc cho người khác, không khinh bần trọng phú, nhưng luôn yêu thương giúp đỡ những người kém may mắn, bị bỏ rơi trong xã hội. Không dùng lý lẽ của lý trí, nhưng dùng lý lẽ của con tim. Một con tim yêu thương luôn mong đem lại hạnh phúc cho mọi người.

Làm sao để nước Chúa mau lan rộng ? Chúa mong con cái Chúa cũng có tư tưởng như Chúa, cư xử như Chúa và yêu thương như Chúa. Như thế mới có thể làm cho Nước Chúa mau lan rộng khắp nơi.

Chúng ta đã tìm thấy điều gì khi đi so sánh với các vị Thánh lớn ? Không có lý do nào để chúng ta nghĩ rằng : Chúng ta là những người đã làm việc lâu giờ và nhiệt thành cho Chúa mà chúng ta lại tự giới thiệu mình như những người làm việc ở giờ thứ nhất, Thật sự chúng ta đã làm gì cho Chúa nếu chúng ta đem so sánh mình với các vị Thánh lớn trong suốt nhiều thế kỷ qua và như vậy chúng ta không có gì để phàn nàn về dụ ngôn này nữa.

Hôm nay Thiên Chúa đã biểu lộ lòng quảng đại ở đâu ? Sự quảng đại của Thiên Chúa được biểu lộ qua suốt phụng vụ hy tế Thánh thể, Người nuôi dưỡng chúng ta bằng thịt và máu Ngài. Chúng ta luôn thú nhận sự bất xứng của mình ‘Lạy Chúa, con chẳng xứng đáng Chúa ngự vào nhà con’ . Những vị Thánh cao cả nhất cũng không hề xứng đáng với phép Thánh Thể, các Ngài còn không được hưởng dồi dào bí tích ấy như chúng ta hôm nay / Sau khi thú nhận sự bất xứng, Chúa Giê-su lại mời chúng ta lãnh nhận mình máu Ngài trong Đức Tin. (Trích trong: www.linhmucmen.com/)

WordPress Appliance - Powered by TurnKey Linux