TÍN THÁC

Bác Hai nằm trong phòng đặt biệt dành cho bệnh nhân ung thư vào thời kỳ cuối. Mỗi lần tôi đến thăm, bác gái ấy luôn nở nụ cười tươi, nắm chặt tay tôi với đôi tay yếu đuối gầy guộc của bà. Thường câu đầu tiên bác chào tôi là: “Chúng ta cầu nguyện nhé con.” Ngay sau đó, bà đọc kinh Mân Côi với chuỗi hạt đã cũ kỹ. Có lẽ nó đã đồng hành với bác trong quãng thời gian rất dài, các hạt gỗ rộ lên lớp bóng sáng… theo năm tháng.

Tôi hỏi thăm bà: “Bác cảm thấy hôm nay thế nào?” Bà luôn kể về thành quả tốt đẹp của con cháu với tấm lòng biết ơn Thiên Chúa. Đấng đã ban cho gia đình bác mọi sự may lành. Chưa một lần tôi nghe bác Hai than vãn thân phận của bà, dù bác đang đau đớn do ung thư đang hoành hành. Bác nói, Chúa ban cho bác một cuộc sống trọn vẹn, lúc nào bác cũng cầu nguyện liên lỉ  với một đức tin vững bền, dù bất cứ chuyện vui buồn xảy ra trong cuôc sống hằng ngày, bác cũng âm thầm dâng hết lên cho Chúa.

Nhờ vào sự tín thác vào Chúa, dù rằng bác Hai chỉ còn vài ngày nữa để sống, nhưng bác không lo âu hay hoảng sợ. Bác vẫn cười nói với tất cả tấm lòng tin yêu trong ánh mắt vẫn sáng. Bác chia sẻ, bác thấy Mẹ Maria đang chờ đón bác về nhà.

Lạy Chúa! Xin cho con tín thác vào Ngài, trong từng giây phút cuộc đời con, như người mù, người câm, người liệt… chạy đến Chúa không chút nghi ngờ, và Chúa đã chữa lành cho họ. Amen.

Vô Trụ
WordPress Appliance - Powered by TurnKey Linux